Trần Khanh vừa buông con rùa kia ra, A Bảo lập tức biến mất!
Uất Trì Phi Hồng thậm chí còn chưa nhìn rõ A Bảo biến mất bằng cách nào, đã thấy hắn rơi vào tay con dạ xoa đối diện.
Nhất thời, sắc mặt Uất Trì Phi Hồng tối sầm!
Hắn biết chênh lệch giữa mình và hai quái vật kia là cực lớn, chỉ không ngờ lại lớn đến mức ấy. Ngay cả động tác của đối phương hắn cũng không nhìn rõ. Chẳng khác nào con kiến gặp phải người khổng lồ, trước khi chết ít ra cũng phải biết mình bị giẫm chết ra sao chứ?




